Thượng Thanh Huỳnh Đình Nội Cảnh Kinh: Tìm hiểu thuật tu Tiên của Trung Quốc
Tác giả: Nguyễn Văn Thọ
Trạng thái: Hoàn Thành
57 lượt xem
Giới thiệu
Giới thiệu
Thượng Thanh Huỳnh Đình Nội Cảnh Kinh: Tìm hiểu thuật tu Tiên của Trung Quốc là công trình khảo luận và bình dịch của Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ về Huỳnh Đình Kinh — một trong những kỳ thư cổ xưa của Lão giáo, có tuổi đời hơn 1.600 năm. Danh mục kinh này đã được ghi trong Tấn thư nghệ văn chí và Tống sử nghệ văn chí, hai bộ sử liệu lớn của Trung Quốc.
Kinh có mục đích giúp người tu học trở thành thần tiên thông qua phép quán tưởng chư thần nội tại, thiền định và tịnh hóa thân tâm — một phương pháp tu luyện được truyền thừa nhiều thế kỷ trong truyền thống Đạo giáo.
Thể loại
Nội dung kinh
"Thu thần định trí, đem chư thần trong trời đất vào lòng mình, xác tín rằng: chư thần trong trời đất luôn đi đứng cùng mình, chẳng phải một lần mà ngàn vạn lần, chẳng phải một ngày một buổi mà nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm. Nếu được như vậy, chẳng phải là thần minh thì còn là gì?" — Trích Thượng Thanh Huỳnh Đình Nội Cảnh Kinh
Huỳnh Đình Nội Cảnh Kinh được chia thành hai phần: Nội Cảnh theo truyền thuyết do đức Đại Đạo Ngọc Thần Quân (Linh Bảo Thiên Tôn) chép, và Ngoại Cảnh tương truyền do đức Lão Tử chép, là bản toát lược giản yếu của Nội Cảnh. Cả hai cùng xây dựng trên bốn trụ cột tư tưởng:
- Con người là tiểu vũ trụ — mang trong mình toàn bộ cấu trúc của vũ trụ lớn.
- Trong thân người có đủ ba tầng trời Tam Thanh và đủ chư thần.
- Con người có thể tu luyện trở thành thần tiên.
- Bí quyết: trừng phẫn diệt dục, an thần định trí, diệt phàm tâm cho thiên tâm hiện.
Để thụ lĩnh kinh này, người tu học cần trai giới trước 9, 7 hoặc 3 ngày; chuẩn bị phòng thất thanh tịnh riêng biệt; và khi tụng kinh phải liên tục quán tưởng chư thần hiện diện trong thân tâm. Tụng kinh đủ 10.000 lần kết hợp với quán tưởng là mốc được truyền thống ghi nhận.
Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ dịch từ nguyên bản của Tử Hà chân nhân bình chú — in mộc bản năm Dân Quốc thứ 5 (1916) tại Sán Đầu — đồng thời đối chiếu với bản Vụ Thành Tử chú và bốn bản Hán văn Huỳnh Đình Ngoại Cảnh, trong đó có bản in thạch bản năm Càn Long thứ 58 (1793).