Sóng Triều Dịu Dàng
Tác giả: Úc Thất Nguyệt
Trạng thái: Hoàn Thành
277 lượt xem
Giới thiệu
Giới thiệu
Sóng Triều Dịu Dàng là tác phẩm ngôn tình hào môn hiện đại của tác giả Úc Thất Nguyệt, do dịch giả AI_Quả Tầm Xuân chuyển ngữ, beta AI_Mộc Lan, gồm 151 chương, 1049 trang đã hoàn thành. Câu chuyện thuộc motip cưới trước yêu sau giữa chủ tịch tập đoàn thâm tình và nữ chính nghiệp giới tinh anh, với phong cách ngọt sủng nhẹ nhàng, có yếu tố chữa lành và hài hước.
Nội dung sạch, mối quan hệ 1vs1, kết thúc HE.
Thể loại
Văn án
Sóng triều dù dữ dội đến đâu, khi gặp được bờ dịu dàng, cũng sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn.
Tác phẩm của Úc Thất Nguyệt xây dựng câu chuyện tình yêu trong bối cảnh hào môn thế gia hiện đại, nơi hai nhân vật chính bước vào hôn nhân trước khi có tình cảm. Nam chính là chủ tịch tập đoàn thuộc tầng lớp nghiệp giới tinh anh, thâm tình và kiên nhẫn. Nữ chính không phải nhân vật yếu thế mà là người phụ nữ có năng lực và cá tính riêng.
Điểm đặc trưng của tác giả Úc Thất Nguyệt là lối viết ấm áp, nhịp truyện dịu dàng như tên sách — không có biến cố nặng nề hay drama kéo dài mà đi theo hướng hai người dần thấu hiểu và chữa lành cho nhau qua những khoảnh khắc đời thường.
Với 151 chương, câu chuyện có dung lượng đủ để xây dựng chiều sâu mối quan hệ, từ giai đoạn lạ lẫm ban đầu qua những tình huống hài hước nhẹ nhàng đến khi tình cảm thật sự hình thành và bền chắc.
#Review #AI #1256 SÓNG TRIỀU DỊU DÀNG
Vào mùa hè năm ngoái, khi những tia nắng vàng rực rỡ nhảy nhót trên phiến lá xanh thắm. Khi mặt trời nhè nhẹ lướt qua nơi góc phố tấp nập. Khi những cơn gió mang theo hương thơm của cỏ cây hoa lá hoà quyện vào thế giới ồn ào này.Bởi vì anh đang dần phải lòng em
Người mà anh đã chờ đợi từ rất lâu
Không ai khác ngoài em, mùa xuân của anh
Bởi vì anh đang đắm chìm vào tình yêu này
Dù cho mọi thứ bị xoá nhoà thêm lần nữa
Thì em là cả cuộc đời của anh… *
Chính trong một khoảnh khắc tưởng chừng như bao ngày êm ả và bình thường ấy. Cận Châu anh, đã bị một cô gái bước dạo chơi trên phố thu hút đến mức ánh mắt không tự chủ được hướng về phía cô ấy và trái tim đập liên hồi những rung động mãnh liệt.
Chỉ trong một thoáng kinh diễm, Cận Châu đã đem hình bóng cô ấy khắc ghi vào tâm trí. Thì ra, trên đời này thật sự có cái gọi là nhất kiến chung tình. Và anh, đã phải lòng thật rồi.
Thế nên, trong dòng người vội vã đông đúc, Cận Châu vẫn mải miết tìm kiếm bóng dáng khiến anh đem lòng nhung nhớ ấy. Cứ mãi như vậy, âm thầm dõi theo cô ấy, tìm cơ hội để được làm quen cô ấy và hơn hết là có thể xuất hiện trong cuộc sống của cô ấy.
Thế nhưng, có những chuyện cực kỳ thử thách lòng người và không phải ai cũng có những quyết định đúng đắn vào thời điểm đó. Bởi vì, Cận Châu phát hiện ra, cô gái mà anh yêu thầm kia, tên là An Chi Dư, một thời gian nữa thôi, cô sẽ cưới bạn trai là Từ Hoài Chính. Và thật trùng hợp làm sao, khi người này làm việc trong tập đoàn Cận Thị của anh.
Từ trước đến nay, Cận Châu vẫn luôn được tất cả mọi người nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, ghen tỵ không ngớt. Bởi anh chẳng những sở hữu một ngoại hình ưu tú nổi bật, còn thông minh tài giỏi xuất chúng, trên thương trường lập vô số chiến tích lớn. Ngoài ra, tính cách anh trầm ổn kiệm lời, luôn toả ra sự mạnh mẽ độc lập cũng như quân tử hiếm thấy.
Cận Châu chính là kiểu người, dù cho anh đứng ở đâu đi nữa, đều có thể toả sáng lấp lánh và biến mọi thứ xung quanh trở thành phông nền cho mình.
Vậy mà, người đàn ông hoàng kim như Cận Châu, lại mang trong tim một mối tình đơn phương không thể nói ra với cô gái xa lạ anh gặp trên phố. Khi biết mọi thứ về An Chi Dư, anh đã từng bắt ép bản thân buông bỏ đoạn tình cảm không nên có, âm thầm dõi theo cô mà thôi.
Thế nhưng, có những kẻ ngu ngốc nắm giữ viên minh châu quý giá trong tay nhưng không hề biết trân trọng, lại đi chọn viên đá bên đường để cất giữ. Từ Hoài Chính phản bội An Chi Dư trước ngày cưới, lên giường với tình nhân, thoả sức hưởng thụ những yêu chiều dục vọng cô ta mang đến.
Sai lầm của Từ Hoài Chính, biến mọi thứ hắn ta muốn xây dựng cùng An Chi Dư tan vỡ nhanh chóng. Và Cận Châu biết rằng, đây là cơ hội duy nhất của anh vào giây phút này. An Chi Dư, cần anh, một điểm tựa vững chắc để đưa cô đi qua quãng thời gian giông bão đầy những rối ren phức tạp này.
Thế nên, Cận Châu và An Chi Dư bước vào một cuộc hôn nhân với nhiều điều khoản ràng buộc. Và cả hai đều mang những tâm tư khác nhau. Một người bất chấp phản nghịch đ iên rồ với tâm lý trả thù người cũ, một người lại là sự tỉ mỉ từng bước sắp xếp để đi đến hôm nay. Ai cũng có mục đích cho riêng mình.
Nhưng An Chi Dư lại không biết, Cận Châu là người đứng sau toàn bộ mọi chuyện, thúc đẩy nó phát triển theo đúng hướng anh mong muốn. Bởi vì, cái anh thiếu là một mồi lửa nhỏ. Chỉ cần có kẻ sơ suất khiến anh nắm được chút hy vọng mỏng manh ấy, anh sẽ thiêu đốt toàn bộ khu rừng.
Viên minh châu An Chi Dư, cuối cùng, cũng thuộc về anh rồi.
***
An Chi Dư sống trong gia đình mẹ đơn thân. Từ bé đến lớn, cô luôn được mọi người đánh giá là cô bé xinh đẹp ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, có thành tích học tập tốt, không ngừng nỗ lực vươn lên. Vì thế, khi bước ra xã hội, An Chi Dư nhanh chóng tìm được công việc tốt, trở thành một người có năng lực xuất sắc.
Thế nhưng, vì thiếu vắng đi tình thương của bố và những ám ảnh từ hôn nhân đổ vỡ của mẹ, thế nên An Chi Dư có cái nhìn về chuyện tình cảm đầy lạnh nhạt mờ mịt. Đến mức mà Từ Hoài Chính, người bạn trai phản bội của cô đã tức giận mà mắng cô rằng, cô là kẻ không có trái tim, không biết tình yêu là gì?
Đúng thế, An Chi Dư có thể không biết tình yêu mà hắn ta muốn từ cô hình dáng như thế nào, màu sắc ra sao, mùi vị gì? Cô chỉ biết, đó là sự chuẩn mực đạo đức nên có. Mà một kẻ ngoại tình trắng trợn, luôn miệng dối trá, ích kỷ hèn nhát như hắn ta thì có tư cách gì để đứng trước mặt cô nói về thứ tình yêu c hó má, dơ bẩn đó kia chứ?
An Chi Dư là người luôn muốn bình yên mà sống, không gây chuyện đổ lỗi cho bất kỳ ai. Thế nhưng, cũng đừng đi quá giới hạn mà cô cho phép. Cô có thể dịu dàng lịch sự với người xứng đáng, còn những kẻ đã sai trái mà vẫn không biết hối lỗi, suốt ngày chạy đến phiền nhiễu gây rắc rối cho cô cùng mẹ thì đừng trách.
Và cái đưa tay ra giúp đỡ đầy thân thiện nhiệt tình của Cận Châu, đã khiến con thuyền đang chao đảo ngã nghiêng của An Chi Dư như tìm được bến cảng an toàn tránh đi cơn bão tố ác liệt ngoài kia.
Vì thế, An Chi Dư đặt tay mình vào Cận Châu.
***
Ở bên cạnh Cận Châu, An Chi Dư cảm nhận được rất nhiều điều mà từ trước đến nay cô chưa từng biết đến. Anh luôn dịu dàng yêu thương, trân trọng bảo vệ cô từng chút một. Không phải chỉ làm ra vẻ cho người khác thấy, chính là sự chân thành ẩn sâu trong lòng anh. Bởi vì mọi thứ anh làm đều quá đỗi tự nhiên và mềm mại như vốn dĩ là hiển nhiên nên thế.
Mỗi ngày, Cận Châu thức dậy sớm nấu bữa sáng cho An Chi Dư. Anh đưa cô đi làm, tiễn cô đến tận thang máy mới rời đi. Trưa anh sẽ cùng ăn với cô trong văn phòng làm việc tại tập đoàn Cận Thị. Chiều anh đón cô tan làm, dạo phố, đi siêu thị, ăn món ăn ven đường. Tối về nhà, cả hai lười biếng nghiêng mình trên sofa, trò chuyện về những điều thú vị trải qua trong ngày.
Dường như, mỗi giây phút trôi qua trong cuộc sống của An Chi Dư, đã dần bị Cận Châu lấp đầy bằng tất cả sự hiện diện của anh. Cứ thế, nhẹ nhàng len lỏi qua những suy tư và nỗi thương nhớ đang thành hình, thâm nhập vào tận tâm trí và trái tim của cô.
Để An Chi Dư biết rằng, tình yêu là thứ không cần vẽ bằng bất kỳ nét bút nào cả. Bởi vì, chỉ cần khi bản thân thật sự rung động, tất cả những mơ hồ không dễ phác hoạ sẽ hoá thành bóng dáng người ấy bằng vết tích khó mờ ngay trước mắt.
An Chi Dư động lòng với Cận Châu rồi.
Thế nhưng, khi những tưởng rằng cả hai đã mở lòng và sẽ có những tháng ngày hạnh phúc ngọt ngào bên nhau, cùng xây đắp ngôi nhà nhỏ với những đứa trẻ nghịch ngợm thì biến cố kéo đến.
An Chi Dư hốt hoảng phát hiện, Cận Châu dịu dàng lịch thiệp trước mắt cô và Cận Châu mưu tính cuồng đ iên sau lưng cô, đều là anh. Ẩn nhẫn, che giấu, mỗi nước cờ trên ván bài hôn nhân đều là sự sắp xếp dày công vô cùng cẩn thận. Mà anh ngay từ khi bắt đầu bước đến bên cô, đã là một kế hoạch.
Tình yêu trong toan tính, có bao nhiêu chân thành và bao nhiêu dối trá kia chứ?
Anh là ai, sao có thể tuỳ tiện thao túng cuộc đời và vận mệnh của cô?
Là ai, mà lại khiến cô, dẫu biết rằng không nên vì anh mà đau lòng, trái tim vẫn khổ sở vụn vỡ đến vậy.
Hoá ra, khi An Chi Dư còn chưa nhận ra tình cảm của mình, cô cũng đã yêu Cận Châu đậm sâu mất rồi.
Yêu ánh mắt như mặt hồ ngày đông không gợn sóng chỉ nhìn thấy mỗi bóng hình cô trong đó. Yêu đôi môi cháy bỏng đam mê đầy dục vọng lướt qua mỗi một tấc da thịt trên người cô. Yêu trái tim mãnh liệt những nhịp đập mạnh mẽ không thèm che giấu mỗi khi bên cô.
An Chi Dư yêu tất cả những gì mà Cận Châu có.
Thế nên, sóng gió đã thật sự kéo đến, khiến con thuyền tình của họ bấp bênh mất phương hướng. Nhưng rồi, cả hai đều biết sự quan trọng của đối phương trong lòng mình, một lần nữa cùng nắm tay nhau, vượt qua giông bão.
Mùa hè lại đến, vẫn là những tia nắng rạng rỡ chiếu xuống con đường năm xưa. Thế nhưng, lúc này, Cận Châu đã không còn chạy khắp nơi tìm kiếm bóng dáng cô gái anh phải lòng năm nào nữa. Bởi vì, An Chi Dư đã ở bên anh rồi.
Cùng anh, trải qua hết những ngày hè vội vã không có điểm dừng.
____
*: Trích bản dịch lời bài hát Spring snow do 10Cm thể hiện, Ost Lovely Runner
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tầm Xuân - Team Allin