Tâm Niệm Em Đã Lâu
Tác giả: Cửu Đâu Tinh
Trạng thái: Hoàn Thành
309 lượt xem
Giới thiệu
Giới thiệu
Song hướng yêu thầm — song mối tình đầu — ngọt sủng không ngược.
Tâm Niệm Em Đã Lâu là bộ ngôn tình hiện đại ngọt sủng của Cửu Đâu Tinh, dài 87 chương, 514 trang, kết HE. Câu chuyện theo chân Đường Kỳ Thâm và Thời Lạc — cặp thanh mai trúc mã lớn lên trong cùng một quỹ đạo — qua mối tình đầu song hướng mà cả hai đều không dám thừa nhận.
Mọi người ở Tam Trung đều biết hội trưởng Đường Kỳ Thâm thanh lãnh cao ngạo, lạnh lùng không dễ tiếp cận. Cho đến khi diễn đàn trường nổ ra tin: bên cạnh chỗ ngồi của "người sống chớ tới gần" xuất hiện một em gái nhỏ suốt ngày líu ríu, đẩy bài tập không biết làm sang trước mặt anh rồi vô tư nằm ngủ ngay tại bàn.
Nhân vật chính
- Hội trưởng hội học sinh, thiên chi kiêu tử hào môn thế gia
- Thanh lãnh cao ngạo, lạnh lùng không dễ tiếp cận
- Bề ngoài ổn trọng — bên trong không giữ được lý trí khi Thời Lạc bị đe dọa
- Chiều chuộng cô như "chăm con gái", ăn đồ ăn thừa của cô, gọi cô là "tổ tông nhỏ"
- Cao lãnh nhất thời, theo đuổi vợ tới hết đời
- Tiểu thanh mai được nuông chiều đến mềm mại
- Bề ngoài xấu hổ giận dữ — bên trong lén lút dũng cảm bày tỏ tình cảm trước
- Nũng nịu, líu ríu, không coi ai ra gì nhưng lại dính người anh nhất
- Khi bị từ chối, rút lui lặng lẽ và xa cách — khiến anh mất đi bình thản
- Song mối tình đầu, không ngược
Câu chuyện
Thời Lạc lén lút bày tỏ tình cảm với anh rồi nhận được câu từ chối nhàn nhạt. Cô đỏ mắt tủi thân bỏ lại một câu: "Có phải trưởng thành rồi là em không được ăn vạ anh nữa đúng không?" — rồi từ đó thu lại tâm tính, trở nên xa cách.
Thời gian đó, bạn học phát hiện hội trưởng luôn chuyên tâm giải đề nay lại thất thần, sắc mặt nặng nề hơn. Đêm tan học, đám côn đồ chặn đường Thời Lạc. Thiếu niên trước giờ bình tĩnh ổn trọng trong nháy mắt mất đi lý trí — sau đó ôm cô vào lòng, giọng khàn khàn:
Đường Kỳ Thâm: "Đừng sợ, về nhà với anh có được không…"
Đường Kỳ Thâm hôn lên đôi mắt ướt đẫm nước mắt của cô, nặng nề nói: "Trưởng thành rồi, cũng chỉ có thể ăn vạ anh."
Thời Lạc mặc áo ngủ phấn hồng, tay nhỏ nũng nịu ôm lấy cổ anh: "Muốn ăn!"
Người đàn ông cong môi cười, thay cô cài lại cúc áo bị lỏng, từng chút từng chút đút đồ ăn cho cô.
Thời Lạc làm nũng: "Hôn hôn em…"
Đường Kỳ Thâm khàn giọng: "Còn muốn hôn nữa không?"
Mèo sữa nhỏ điên cuồng lắc đầu.
Đường Kỳ Thâm: "Không thể." — rồi nhéo lấy cằm cô, cúi đầu hôn thật sâu.
"Xin thưa, là bạn cùng lớp, tôi đính chính rằng mình tận mắt nhìn thấy hội trưởng đại nhân ăn đồ ăn thừa của em ấy đó."
"Hôm giao lưu, hội trưởng gọi cô ấy là tổ tông nhỏ, nghe lời một chút."
"Tôi có một đứa bạn nói nó có ảnh chụp hôn môi của hội trưởng nha!!"
Đặc điểm: Song mối tình đầu • Song hướng yêu thầm • Ngọt sủng không ngược.
Tag: Hào môn thế gia • Thiên chi kiêu tử • Ngọt văn • Dưỡng thê
Thể loại
Review Tâm Niệm Em Đã Lâu:
Có phải dạo này tỷ lệ nam nữ chênh lệch nghiêm trọng quá hay không mà nam chính nào cũng muốn “dưỡng thê” hết vậy?
Không dưỡng thì thôi, đã dưỡng thì chẳng có tiểu kiều thê nào không muốn quậy tung nóc nhà cả.
Thời Lạc bước vào thời kỳ ham chơi lười học, không làm bài tập mà nửa đêm còn lén chơi game. Xui rủi thế nào lại bị Đường Kỳ Thâm phát hiện, sau đó lạnh lùng mắng cho một trận, chiến tranh lạnh suốt hai ngày liền.
Thế là cô gái nhỏ của chúng ta vào lúc 3 giờ sáng phải hy sinh thời gian ôm tiểu thuyết mà mình xem như bảo bối, lôi kéo bạn thân nghĩ cách nhận sai sao cho đủ thành ý.
Ai cũng nhìn ra được, đời này Thời Lạc chỉ có thể chịu thiệt trước Đường Kỳ Thâm mà thôi.
Cuối cùng chỉ đành áp dụng biện pháp đơn giản nhất mà ông cha ta đã dạy: một khóc, hai nháo, ba làm nũng… Đường Kỳ Thâm đau lòng cho bé thanh mai của mình như vậy thì còn có thể làm gì khác chứ?
À không, anh và cô gái nhỏ của mình giỏi nhất chính là phát “cẩu lương” cho hội độc thân.
Phải nói rằng trên đời này biết tìm đâu ra một trúc mã như Đường Kỳ Thâm nữa đây: cô sai thì anh chủ động làm hòa, cô ăn vạ thì anh gửi hồng bao, cô không biết làm bài thì anh tỉ mỉ viết lời giải… Độc giả nào mà không gục ngã trước anh cho được.
Người lúc nào cũng bày ra dáng vẻ thâm trầm như chẳng quen biết gì với thế giới này lại chỉ dịu dàng với duy nhất cô gái nhỏ của đời mình — Thời Lạc.
Kiếp trước cô ấy đi giải cứu thế giới hay sao mà không rủ tôi theo cùng thế này…
Đường Kỳ Thâm và Thời Lạc là thanh mai trúc mã, gần như lớn lên cùng nhau từ bé tới giờ. Thật ra nói về tuổi tác thì cô chỉ nhỏ hơn anh một lớp, bên cạnh cũng có không ít bạn bè cùng tuổi chơi cùng. Nhưng chẳng hiểu vì sao, từ nhỏ cô đã thích bám lấy người anh trai ngoài lạnh trong nóng này.
Dù thiếu niên trời sinh tính tình lãnh đạm, nhìn thế nào cũng không giống kiểu người dễ tiếp cận, nhưng Thời Lạc lại cứ như một cái đuôi nhỏ, luôn luôn theo sau lưng anh, một tấc cũng không rời.
Có lẽ chính câu nói ngây thơ hồi nhỏ ấy đã khiến bánh xe duyên phận của hai người bắt đầu chuyển động:
“Nhà em không có anh trai, em gọi anh là anh trai có được không?”
Từ nhỏ Thời Lạc đã được chiều chuộng đến mức vô pháp vô thiên, trong nhà gần như không ai quản nổi cô, đúng chuẩn một tiểu công chúa chính hiệu. May mà có vị “anh trai hờ” Đường Kỳ Thâm tận chức tận trách.
Tận trách đến mức mang luôn con dâu về cho mẹ lúc nào chẳng hay.
Xuyên suốt bộ truyện là hành trình dưỡng thê, sủng thê rồi lại tiếp tục dưỡng thê, sủng thê của Đường Kỳ Thâm, tạo thành một vòng tuần hoàn không thấy hồi kết.
Đọc văn án thì cứ tưởng sẽ ngược bé con Thời Lạc, ai ngờ đọc truyện chỉ thấy ngược hội độc thân từ đầu đến cuối.
Đây thật sự là một bộ truyện ngọt sủng đến sâu răng, nghiêm cấm bệnh nhân có tiền sử tiểu đường trải nghiệm.
Hoan nghênh hội độc thân đến đọc truyện để biết ngoài kia người ta yêu nhau như thế nào, đồng thời còn biết đường cầu ông trời ban cho một người đàn ông có đủ ba chữ “tế” như Đường Kỳ Thâm: tinh tế, kinh tế và tử tế.
Còn chữ “tế” cuối cùng thì chắc anh không có đâu.
Có lẽ nhiều bạn sẽ không thích và cho rằng nữ chính Thời Lạc quá bánh bèo. Nhưng thử hỏi có cô gái nào không muốn được sống trong sự yêu chiều mà lớn lên chứ?
Chỉ có thể trách kiếp trước cô ấy đi giải cứu thế giới mà không dẫn ai theo thôi, ích kỷ quá đi mất.
#SuNil